Trong một lần về quê, tôi tận mắt thấy mẹ chồng dúi cho Dũng một bọc giấy tờ. Bà còn dặn kỹ: “Cất kỹ vào, đừng để vợ chồng anh mày biết.”
Tôi tên là Hạnh, đã sống cùng mẹ chồng gần mười năm. Bà chuyển đến nhà tôi từ năm thứ ba sau khi tôi kết hôn với Khánh – chồng tôi. Khi ấy, tôi không vui lắm, nhưng nghĩ bà là mẹ ruột của chồng nên cũng đành gác lại sự thoải mái cá nhân mà đón bà về chung sống.
Thời gian đầu rất căng thẳng. Bà có rất nhiều nguyên tắc lạ kỳ, chuyện ăn uống, sinh hoạt, cái gì cũng phải “đúng ý bà”. Có lúc tôi gần như phát điên, nhưng rốt cuộc, sau hơn nửa năm, tôi và bà cũng dần tìm được cách sống hòa bình, nghĩa là tôi nhường nhịn là chính.
Thế nhưng, sự thiên vị của bà thì chưa bao giờ thay đổi. Bà lúc nào cũng nhắc đến Dũng – em chồng tôi, như thể anh ta là đứa con hoàn hảo nhất trần đời. Nhà có gì ngon là bà giấu đi để đem sang cho vợ chồng chú ấy. Tôi còn nhớ có lần tôi mua bánh trung thu loại ngon, bà không ăn mà lẳng lặng mang nửa hộp qua bên đó. Tôi hỏi thì bà bảo: “Cho cháu ăn với.”
Vợ chồng tôi lo cho bà từ miếng cơm, cái áo, tiền thuốc men mỗi lần bà ốm. Dũng và vợ chỉ gọi điện hỏi thăm lấy lệ, viện cớ bận con nhỏ, bận đi làm. Nhưng mẹ chồng tôi luôn miệng bênh: “Nó hiếu thảo trong lòng là được. Không cần lúc nào cũng kè kè bên cạnh.”
Đỉnh điểm là chuyện hai căn nhà.
Sau khi bố chồng tôi mất, ngôi nhà ở quê được để lại cho mẹ chồng. Rồi một thời gian sau, nhà nước giải tỏa, đền bù tiền đất dịch vụ cho bà. Bà dùng tiền đó mua thêm một căn 98Winbet phiên bản mới nhất nhỏ. Tôi và chồng đã nghĩ: “Vậy là đỡ gánh nặng, có thể cho thuê để phụ tiền trả góp căn nhà hiện tại.”
Ảnh minh họa
Nhưng rồi, trong một lần về quê, tôi tận mắt thấy mẹ chồng dúi cho Dũng một bọc giấy tờ. Bà còn dặn kỹ: “Cất kỹ vào, đừng để vợ chồng anh mày biết.”
Lúc ấy, tôi như hóa đá. Tại sao? Bao nhiêu năm sống cùng, cơm nước giặt giũ lo toan từng tí, vậy mà bà không cho chúng tôi một căn nhà nào. Tôi uất nghẹn, nhưng không muốn làm ầm. Tôi về nói với Khánh. Anh im lặng một lúc rồi nói: “Của mẹ, bà cho ai là quyền của bà. Mình không được quyền đòi hỏi.”
Tôi biết chồng mình là người hiền lành, trọng tình cảm. Nhưng chính vì vậy mà bao năm qua, chúng tôi gồng gánh hết trách nhiệm vì nghĩ đó là chữ “hiếu”.
Bà còn nói thẳng với tôi: “Cô là con dâu, là người ngoài. Nhà cửa tôi phải nghĩ cho con trai và cháu nội.”
Tôi mỉm cười cay đắng. Rồi một sáng, tôi gói ghém đồ đạc của bà, đưa bà lên xe. Khi bà hỏi: “Đi đâu thế?”, tôi đáp gọn lỏn: “Đưa mẹ sang nhà chú Dũng. Con không giữ mẹ được nữa.”
Bà gào khóc, níu lấy cánh cửa như trẻ con dỗi hờn. Nhưng tôi không quay lại. Tôi biết nếu mình không dứt khoát, thì bà sẽ tiếp tục sống trong nhà tôi, hưởng sự chăm sóc của tôi nhưng tình cảm thì luôn dành cho người khác.
Sau này, bà gọi điện, khóc lóc, bảo không quen sống ở nhà Dũng. Tôi chỉ nhắn lại một câu: “Mẹ đã chọn cái gì thì hãy sống với lựa chọn đó.”
Theo mọi người, tôi làm vậy có quá đáng và ích kỷ lắm không?. Nếu là tôi, mọi người sẽ làm thế nào ?
An Nhiên
Theo dõi Thương Trường trên