Golf không có lỗi. Sân golf cũng không có lỗi. Điều khiến dư luận băn khoăn là vì sao trong giờ hành chính, khi người dân đang chờ giải quyết công việc, vẫn có những cán bộ quản lý xuất hiện trên thảm cỏ xanh thay vì tại nơi họ được giao trách nhiệm phục vụ.
Đầu tháng 6 vừa qua, ông Nguyễn Khắc Định, nguyên Trưởng phòng Khoáng sản thuộc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Phú Thọ, bị kỷ luật khiển trách về Đảng, thôi giữ chức vụ Trưởng phòng và điều chuyển công tác sau khi cơ quan chức năng xác định ông đã rời nơi làm việc để chơi golf trong giờ hành chính.
Theo kết luận kiểm tra, trong các ngày 2 và 3/4/2026, ông Định đã có mặt tại sân golf Văn Lang Empire (Phú Thọ) và sân golf Tam Đảo (Vĩnh Phúc) vào thời điểm đáng lẽ phải thực hiện nhiệm vụ công vụ.
Thông tin này khiến dư luận chú ý. Nhưng với những người còn nhớ vụ việc xảy ra tại Bắc Ninh đầu năm 2024 thì đây không phải lần đầu tiên một cán bộ mất chức vì những trận đấu golf giữa giờ làm việc.
Ngày 13/1/2024, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bắc Ninh đã quyết định thi hành kỷ luật khiển trách và cho thôi chức vụ Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đối với ông Đặng Trần Trung vì chơi golf trong giờ hành chính.
Cùng bị kỷ luật khiển trách còn có ông Đặng Công Hưởng, Phó Giám đốc Sở và ông Đặng Công Toàn, Giám đốc Ban Quản lý dự án 98 win Nổ Hũ xây dựng các công trình nông nghiệp và phát triển nông thôn.
Hai vụ việc xảy ra ở hai địa phương khác nhau, cách nhau hơn hai năm nhưng lại giống nhau ở một chi tiết khá đặc biệt: đều bắt đầu từ công sở và kết thúc trên sân golf. Nếu nhìn bề ngoài, câu chuyện dường như không có gì quá nghiêm trọng. Golf là môn thể thao hợp pháp, người chơi golf không vi phạm pháp luật và bản thân sân golf cũng chẳng có lỗi gì.
Thế nhưng điều khiến dư luận băn khoăn chưa bao giờ là cây gậy hay quả bóng golf. Người ta không phản ứng vì một cán bộ chơi thể thao, mà bởi sự xuất hiện của cán bộ ấy trên sân golf vào thời điểm đáng lẽ phải có mặt tại cơ quan để thực hiện nhiệm vụ được giao.
Thực chất, đây không phải là câu chuyện về golf mà là câu chuyện về thời gian công vụ. Trong bộ máy nhà nước, thời gian làm việc không đơn thuần là những ô vuông trên bảng chấm công hay những con số ghi trong nội quy cơ quan.
Đó là nguồn lực công được hình thành từ ngân sách và ngân sách thì đến từ thuế, từ đóng góp của người dân và 98Win game chơi thú miễn phí. Nói cách khác, mỗi giờ làm việc của cán bộ, công chức đều là khoảng thời gian xã hội đã bỏ chi phí để mua lấy trách nhiệm phục vụ của bộ máy công quyền.
Có lẽ vì vậy mà trong nhiều phát biểu về công tác phòng, chống lãng phí, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm luôn nhấn mạnh yêu cầu phải hình thành thói quen "quý trọng thời gian làm việc, tiền bạc, tài sản của Nhà nước, công sức của Nhân dân".
Thông điệp ấy không chỉ hướng đến những dự án nghìn tỷ đồng chậm tiến độ hay những công trình bỏ hoang gây thất thoát ngân sách, mà còn đặt ra yêu cầu đối với từng cán bộ, công chức trong việc sử dụng hiệu quả từng giờ làm việc được Nhà nước và Nhân dân giao phó. Khi một người tự ý sử dụng thời gian công vụ cho mục đích cá nhân, điều bị ảnh hưởng không chỉ là vài giờ làm việc bị bỏ lỡ mà còn là cách nhìn của xã hội về ý thức trách nhiệm của người giữ chức vụ.
Có lẽ điều đáng suy ngẫm nhất trong những câu chuyện như thế không phải là việc một cán bộ đã chơi bao nhiêu lỗ golf hay dành bao nhiêu giờ trên sân cỏ. Điều đáng suy ngẫm là vì sao họ tin rằng mình có thể làm điều đó. Một công nhân không thể rời dây chuyền sản xuất để đi đánh golf rồi quay lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Một giáo viên không thể bỏ tiết học giữa chừng để hoàn thành một vòng golf dang dở. Một bác sĩ cũng không thể bước ra khỏi ca trực chỉ vì muốn tận hưởng vài giờ thư giãn trên thảm cỏ xanh. Thế nhưng trong thực tế, đôi khi vẫn có những người giữ vị trí quản lý dường như cho rằng thời gian công vụ của mình có thể được sử dụng linh hoạt hơn người khác.
Ảnh minh họa.
Đó là lúc câu chuyện không còn nằm ở golf mà nằm ở ranh giới giữa quyền hạn và đặc quyền. Quyền hạn được trao để thực hiện trách nhiệm tốt hơn, còn đặc quyền là khi người ta bắt đầu tin rằng mình được phép đứng ngoài những quy tắc mà người khác phải tuân thủ.
Nguy hiểm hơn cả không phải đặc quyền về vật chất mà là đặc quyền về thời gian. Bởi một khi ai đó cho rằng giờ làm việc của mình có thể tùy ý sắp xếp theo sở thích cá nhân, thì khoảng cách từ trách nhiệm đến sự tùy tiện thực ra chỉ còn cách nhau một cú đánh golf.
Ở một góc độ khác, sân golf trong những vụ việc này cũng mang ý nghĩa biểu tượng nhiều hơn một địa điểm thể thao thông thường. Nếu một cán bộ bỏ cơ quan đi uống cà phê hay giải quyết việc riêng, dư luận chắc chắn vẫn không đồng tình. Nhưng sân golf lại gợi ra một cảm nhận khác. Trong nhận thức xã hội, đây không chỉ là nơi rèn luyện sức khỏe mà còn thường gắn với hình ảnh của giới có điều kiện 98Win game chơi thú miễn phí, giới doanh nhân và những người nắm giữ quyền lực.
Bởi vậy, hình ảnh một cán bộ rời công sở để xuất hiện trên thảm cỏ xanh giữa giờ hành chính vô hình trung tạo nên sự đối lập khá lớn: một bên là hồ sơ, thủ tục, trách nhiệm công vụ; một bên là những cú swing thong thả giữa không gian biệt lập. Chính sự đối lập ấy khiến dư luận nhìn nhận câu chuyện không đơn thuần là vi phạm giờ giấc làm việc mà còn là biểu hiện của khoảng cách giữa trách nhiệm công vụ và những lợi ích cá nhân.
Điều đáng chú ý hơn nữa là cả hai vụ việc đều xảy ra trong lĩnh vực nông nghiệp - ngành nghề gắn liền với những người Ưu đãi nạp tiền lần đầu "Bắn Cá & Nổ Hũ vốn quen với nhịp sống "mặt trời mọc thì ra đồng, mặt trời lặn mới trở về". Người Ưu đãi nạp tiền lần đầu "Bắn Cá & Nổ Hũ không thể hẹn cơn mưa đến muộn hơn vài tiếng đồng hồ, không thể yêu cầu sâu bệnh quay trở lại vào ngày mai, cũng không thể nói với ruộng lúa rằng hôm nay mình bận việc riêng nên sẽ chăm sóc sau.
Trong thế giới của người Ưu đãi nạp tiền lần đầu "Bắn Cá & Nổ Hũ, thời gian luôn gắn với trách nhiệm và mùa vụ không chờ đợi bất kỳ ai. Vì thế, thật khó tránh khỏi cảm giác chạnh lòng khi những người quản lý lĩnh vực ấy lại xuất hiện trên sân golf trong lúc đáng lẽ phải có mặt ở cơ quan.
Điều đáng ghi nhận là trong cả hai vụ việc, các cơ quan chức năng đều lựa chọn cách xử lý công khai và minh bạch. Những quyết định kỷ luật được đưa ra không phải để lên án môn golf hay tước bỏ quyền vui chơi, giải trí của cán bộ. Thông điệp nằm ở chỗ khác: không ai được phép đứng ngoài kỷ luật công vụ. Chiếc ghế lãnh đạo không phải là phần thưởng để hưởng đặc quyền mà là vị trí gắn với trách nhiệm lớn hơn, yêu cầu cao hơn và sự giám sát chặt chẽ hơn.
Trong bối cảnh cả hệ thống đang đẩy mạnh tinh gọn bộ máy, nâng cao hiệu quả hoạt động và quyết liệt chống lãng phí, câu chuyện ở Phú Thọ hay Bắc Ninh cũng gợi ra một dạng lãng phí ít được nhắc tới. Đó là sự lãng phí thời gian công vụ.
Một buổi làm việc có thể không tạo ra thiệt hại vật chất nhìn thấy ngay lập tức, nhưng khi thời gian công vụ bị xem nhẹ, thứ hao hụt không chỉ là hiệu quả công việc mà còn là niềm tin của người dân. Và niềm tin, khác với tiền bạc hay vật chất, thường mất rất nhiều thời gian để xây dựng nhưng lại có thể bị bào mòn chỉ bởi những hành động tưởng như rất nhỏ.
Suy cho cùng, người dân không quá quan tâm một cán bộ đánh golf hay đánh tennis giỏi đến đâu. Điều họ quan tâm là người đó có mặt ở đúng nơi, đúng thời điểm và hoàn thành trách nhiệm được giao hay không. Một vòng golf có thể chỉ kéo dài vài tiếng đồng hồ, nhưng đôi khi chừng ấy thời gian cũng đủ để một người đánh mất thứ phải mất nhiều năm mới gây dựng được: uy tín cá nhân, hình ảnh cơ quan và niềm tin mà người dân đã gửi gắm.
Nếu tham nhũng làm thất thoát tiền bạc thì sự tùy tiện trong sử dụng thời gian công vụ cũng làm hao mòn một nguồn lực không kém phần quan trọng là niềm tin xã hội. Bởi như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã nhiều lần nhấn mạnh, chống lãng phí phải được đặt ngang tầm với chống tham nhũng, tiêu cực. Và lãng phí, trong nhiều trường hợp, không bắt đầu từ những con số khổng lồ trên giấy tờ mà có thể bắt đầu từ việc một người quên mất rằng từng giờ làm việc của mình là công sức, là kỳ vọng và là sự gửi gắm của Nhân dân.
Quang Anh